TỰ HÀO BLOUSE TRẮNG – KHOA TRUYỀN NHIỄM – NƠI YÊU THƯƠNG Ở LẠI SAU CÁNH CỬA CÁCH LY.
Tôi là một nhân viên của Khoa Truyền Nhiễm – Bệnh viện Đa khoa Sơn Tây. Nếu ai đó hỏi tôi rằng làm việc ở đây có sợ không, tôi sẽ không phủ nhận. Chúng tôi đối diện với bệnh lây nhiễm mỗi ngày, với nguy cơ phơi nhiễm luôn hiện hữu. Nhưng nếu hỏi tôi có tự hào không, câu trả lời chắc chắn là có. Bởi chính nơi này đã dạy tôi hiểu sâu sắc hơn hai chữ y đức và tình người.
Khoa Truyền nhiễm là nơi điều trị những ca bệnh đặc biệt. Ở đây có những bệnh nhân HIV giai đoạn cuối, có những bệnh nhân đang chấp hành án, có cả những lưu học sinh Lào, Campuchia mắc cúm A phải nằm viện khi không có người thân bên cạnh. Mỗi người bệnh là một hoàn cảnh riêng, một câu chuyện riêng, nhưng khi bước vào khoa, họ đều có chung một điểm: rất cần sự cảm thông.
Với những bệnh nhân HIV giai đoạn cuối, điều khiến họ đau không chỉ là bệnh tật mà còn là cảm giác bị xa lánh. Nhiều người nhập viện trong tình trạng sức khỏe bị suy kiệt, tâm lý mặc cảm, ít nói. Những lúc ấy, chúng tôi hiểu rằng thuốc men thôi chưa đủ. Một lời hỏi han nhẹ nhàng, một ánh mắt tôn trọng, một cái nắm tay khi họ quá yếu… đôi khi là liều thuốc tinh thần quý giá nhất.
Tôi từng chăm sóc các bệnh nhân HIV giai đoạn cuối. Bác rất ít nói, gần như chỉ nhìn ra cửa sổ suốt ngày. Một lần tối ngồi lại lâu hơn bên giường bệnh, hỏi chuyện gia đình, quê quán. Bác nói nhỏ: “ Lâu lắm rồi mới có người ngồi nói chuyện với bác như vậy.” Câu nói ấy khiến tôi nghẹn lại. Tôi nhận ra, đôi khi điều bệnh nhân cần nhất chỉ là được đối xử như một con người bình thường, không bị phân biệt.
Khoa chúng tôi cũng tiếp nhận điều trị cho một số phạm nhân. Lúc đầu, tôi cũng có chút e dè nhưng rồi công việc cuốn đi, tôi dần hiểu rằng trước khi là phạm nhân, họ vẫn là bệnh nhân. Họ đau, họ sốt, họ khó thở như bao bệnh nhân khác. Và nhiệm vụ của chúng tôi là điều trị, chăm sóc bằng tất cả trách nhiệm nghề nghiệp. Ở trong khoa, không có danh giới giữa “phạm nhân” hay “người bình thường”, chỉ có sự công bằng trong y đức.
Những ngày dịch cúm A bùng phát, khoa tôi tiếp nhận nhiều học sinh Lào và Campuchia. Các em còn rất trẻ, xa nhà đi học, nay lại phải nằm viện, không có người thân bên cạnh. Rào cản ngôn ngữ khiến việc giao tiếp ban đầu gặp nhiều khó khăn. Các em nhìn chúng tôi với ánh mắt vừa lo lắng, vừa sợ hãi. Thế nhưng chỉ sau vài ngày, mọi khoảng cách gần như được xóa bỏ bằng nụ cười và sự quan tâm chân thành.
Trong tập thể ấy, chị Hương – Trưởng khoa của chúng tôi- luôn là người truyền lửa. Chị vừa giỏi chuyên môn, vừa gần gũi với nhân viên và bệnh nhân. Chị thường xuyên xuống từng buồng bệnh hỏi han bệnh nhân nặng, nhắc nhở chúng tôi cẩn thận trong từng quy trình kiểm soát nhiễm khuẩn. Với các em lưu học sinh, chị nói chậm rãi, dùng cả cử chỉ để giải thích, động viên các em yên tâm điều trị. Nhìn chị, tôi học được rằng người lãnh đạo không chỉ điều hành công việc mà còn lan tỏa sự nhân ái.
Còn chị Châm – Hộ lý của khoa – lại là một hình ảnh rất đỗi thân thương. Chị nhiều công việc không tên, luôn chân luôn tay nhưng chị chưa bao giờ làm qua loa. Với các em lưu học sinh không có người thân, chị như một người cô, người chị trong gia đình. Chị đưa các em đi làm từng chỉ định xét nghiệm, mua tặng các em từng hộp cơm, chiếc bánh, cốc nước. Những việc làm tuy nhỏ bé ấy nhưng khiến các em yên tâm hơn rất nhiều nơi đất khách.
Niềm vui của chúng tôi không ồn ào. Đó là khi một bệnh nhân HIV bớt đau trong những ngày cuối đời. Là khi một phạm nhân khỏi bệnh, lặng lẽ nói lời cám ơn trước khi trở về trại giam. Là khi các em sinh viên nước bạn gửi lại cái cúi đầu lễ phép trước lúc ra viện. Những khoảnh khắc ấy đủ để sưởi ấm cả những ngày làm việc mệt nhoài.
Khoác trên mình chiếc blouse trắng, tôi hiểu rằng mình đang mang theo trách nhiệm lớn lao. Ở Khoa Truyền nhiễm chúng tôi không chỉ điều trị bệnh, mà còn giữ lại niềm tin cho những con người đang ở thời điểm yếu đối nhất của cuộc đời . Nơi tưởng chừng nhiều khoảng cách nhất lại chính là nơi tình thương được thể hiện rõ nhất.
Tôi tự hào là một phần của tập thể Khoa Truyền nhiễm – nơi có chị Hương tận tụy dẫn dắt, có chị Châm âm thầm chăm lo từng điều nhỏ bé, và có những đồng nghiệp luôn sẵn sàng sát cánh bên nhau trong mọi hoàn cảnh.
Và mỗi ngày trôi qua, giữa những bộn bề cuộc sống và thuốc sát trùng quen thuộc, tôi vẫn luôn thấy chiếc blouse trắng thật đẹp!.




