Chào mừng bạn đến với website Bệnh viện Đa khoa Sơn Tây

Địa chỉ: 304 A Lê Lợi - Sơn Tây - Hà Nội

Hotline: Đường dây nóng: 0966.40.1616

Chào mừng bạn đến với website Bệnh viện Đa khoa Sơn Tây

Địa chỉ: 304 A Lê Lợi - Sơn Tây - Hà Nội

Hotline: Đường dây nóng: 0966.40.1616

❤️BỆNH VIỆN ĐA KHOA SƠN TÂY❤️ 🌸CUỘC THI VIẾT VÀ ẢNH “ TỰ HÀO BLOUSE TRẮNG SƠN TÂY” NĂM 2026🌸 👑Mã số 08: KHOA NỘI TỔNG HỢP

⏰ Thời gian bình chọn: Bắt đầu từ 12h ngày 05/02/2026 đến hết ngày 22/02/2026 sẽ chốt bình chọn
💥 Cách thức bình chọn: Anh, Chị, Em bình chọn cho tác phẩm Viết và Ảnh yêu thích bằng cách trực tiếp
👉Lượt like: Mỗi lượt like bài viết sẽ được tính 1 điểm.
👉Bình luận hợp lệ: Mỗi bình luận có chất lượng (nhận xét cảm nhận sâu sắc về tác phẩm) sẽ được tính 2 điểm.
👉Chia sẻ công khai: Mỗi lượt chia sẻ công khai bài viết/ảnh sẽ được tính 3 điểm.
⚠️ Lưu ý:
📌 Tất cả các tài khoản bình chọn phải like và theo dõi trang Fanpage BỆNH VIỆN ĐA KHOA SƠN TÂY.
📌 Mọi hiện tượng hack like hoặc sử dụng tài khoản ảo nếu BTC phát hiện đều không được tính điểm.
❤️❤️❤️

“BLOUSE TRẮNG” GIỮA ĐỜI THƯỜNG –
NHỮNG ĐIỀU CAO QUÝ THẦM LẶNG

Có những nghề không thể đo được bằng thời gian mà bằng nhịp đập của trái tim. Có những con người không đứng trên bục vinh quang nhưng lại có mặt ở những nơi mà giữa sự sống và cái chết mong manh nhất. Giữa nhịp sống hối hả hôm nay, khi thành công được đo bằng danh vọng và lợi ích vật chất, thì ở một góc khác của đời thường, vẫn có những con người lặng lẽ khoác lên mình chiếc áo giản dị, ngày ngày bước vào hành trình cao quý – giữ gìn sự sống chữa lành nỗi đau và thắp lên hy vọng mang tên “ Blouse trắng” .
Không phải ngẫu nhiên mà ngành y chọn màu trắng làm biểu tượng. “Trắng” là tinh khiết, trong sáng, là khởi đầu, là biểu tượng của niềm tin mà người bệnh gửi gắm cho người thầy thuốc. “Blouse trắng” không chỉ còn là trang phục mà nó còn là trách nhiệm khoác lên vai người thầy thuốc.
Trong những năm qua ngành y Việt Nam nói chung và những bông hoa của khoa Nội tổng hợp nói riêng đã trải qua không ít những thử thách, đặc biệt trong thời gian chiến đấu với đại dịch Covid-19. Khi nhiều người được khuyên ở yên trong nhà thì chúng tôi – “những chiến binh áo trắng” không ngần ngại khoác ba lô trên vai bước vào tâm dịch. Trong những khoảnh khắc cam go ấy “Blouse trắng” không chỉ là biểu tượng cho nghề nghiệp mà nó đã trở thành lá cờ của lòng dũng cảm. Chúng tôi hiểu được rằng nếu mình lùi lại sẽ có người không còn cơ hội bước tiếp và vì thế chúng tôi chọn tiến lên, lặng thầm tỏa hương góp phần chiến thắng đại dịch đem lại bình yên cho nhân dân.
​Chúng tôi thường phải đối mặt với áp lực trong những ca trực đêm, các bệnh phức tạp nhưng điều hạnh phúc to lớn nhất đó chính là nhìn thấy nụ cười rạng ngời nở trên môi mỗi người bệnh hay đơn giản là một lời cảm ơn khi họ được ra viện. Đó là phần thưởng tinh thần vô giá .
Dấu ấn để lại sâu sắc cho cán bộ, nhân viên khoa Nội tổng hợp là trường hợp bệnh nhân Hà Đăng Lực 78 tuổi, ông bị điếc và gần như không nghe không thấy gì khiến việc giao tiếp và điều trị vô cùng khó khăn. Khi tua trực báo có một bệnh nhân như vậy vào khoa điều trị, bác sĩ Huyền đã không ngần ngại mà nhận mình sẽ điều trị trực tiếp cho ông. Với một người trẻ tuổi làm sao nói và giao tiếp để cho một người già, điếc hiểu được thì cần phải có sự nhẫn nại và kiên trì. Với tinh thần không ngại khó, không ngại khổ trong suốt quá trình ông điều trị tại khoa người bác sĩ trẻ ấy hằng ngày đến thăm khám, hỏi han sức khỏe của ông, kiên nhẫn đợi ông viết từng dòng chữ vào tờ giấy kể cho bác sĩ hiểu được tình hình bệnh của mình. Với tinh thần trách nhiệm cao trong công việc cùng trình độ chuyên môn vững vàng, người bác sĩ trẻ ấy đã điều trị cho ông đỡ và được xuất viện chỉ vài ngày sau đó.
​Câu chuyện không chỉ dừng lại ở đó, khoảng một tuần sau ông quay lại khoa, vào phòng hành chính đứng trước mặt bác sĩ Huyền nói to “Con còn nhớ ông không? Nhớ ông không”, vừa hỏi ông vừa rưng rưng nước mắt. Tất cả chúng tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì bác sĩ Huyền đã ân cần mời ông ngồi xuống ghế và nói “Con nhớ ông mà, ông Lực đúng không ?”. Ông lực nói “Đúng rồi, đúng rồi là ông đây, ông cảm ơn con vì con vẫn còn nhớ ông, hôm nay ông đến đây để nói lời cảm ơn con, cảm ơn con nhiều lắm vì đã điều trị cho ông – một người già lẩm cẩm ốm yếu lại còn điếc nữa. Ông cảm ơn con nhiều lắm”. Ông lấy cuốn sổ cầm trên tay đưa tận tay cho bác sỹ Huyền và nói “ông tặng con cuốn sổ này, ông điếc không nghe rõ, ông nói cũng không rành, ông về nhà ông viết vài lời tâm sự vào cuốn sổ này, con đọc đi nhé. Thôi ông về đây để cho con làm việc” và ông đứng dậy chào tất cả chúng tôi để ra về. Khi mở cuốn sổ ra, chúng tôi ngỡ ngàng bởi những dòng chữ được viết nắn nót thẳng hàng, những câu từ trau chuốt, các trang được ghim lại bằng những mối chỉ khâu tỉ mỉ.
Nghề Y của chúng tôi là vậy, giữa đời thường nhiều màu sắc, màu “Blouse trắng” không rực rỡ nhưng bền bỉ như ánh nắng ban mai nhẹ nhàng mà mạnh mẽ, âm thầm mà lan toả. Những điều cao quý nhất của nghề Y không chỉ nằm ở những bảng vàng danh hiệu mà ở từng nhịp tim được giữ lại, từng giọt nước mắt được lau khô, từng hy vọng được nhen lên giữa bóng tối và tất cả những điều ấy vẫn đang được tiếp mỗi ngày bởi những con người khoác lên mình chiếc áo “Blouse trắng” – những người hùng thầm lặng giữa đời thường.
Vinh quang nghề nghiệp mỗi người
Bách nhân bách nghệ – giúp đời giúp ta
Mênh mông trời đất bao la
Bách nhân bách nghệ – giúp ta giúp đời !
Nghề nào cũng quý ai ơi !
Miễn sao giúp được cho đời cho ta
Ngẫm suy – suy ngẫm xem ra
Vinh quang dễ nhất vẫn là Nghề y!
🌸🌸🌸

Bình luận