CHÚNG TÔI LÀ ĐIỀU DƯỠNG
Bạn có biết nghề của chúng tôi là như thế nào không? Đó không chỉ là một nghề – đó là một sứ mệnh, một lời cam kết thầm lặng với sự sống của con người.
Chúng tôi đã chọn bước vào con đường này, đồng nghĩa với việc chấp nhận gác lại những niềm vui riêng, những bữa cơm gia đình còn dang dở, những cái ôm của con thơ để ở lại với bệnh viện, với giường bệnh, với những sinh mệnh đang mong manh giữa ranh giới sống – chết.
Có mấy ai biết rằng sau mỗi ca trực dài đằng đẵng là đôi chân rã rời, là đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, là đôi bàn tay chai sần vì ngày đêm chăm sóc người bệnh. Có mấy ai hiểu được cảm giác bất lực, day dứt và đau xót khi chúng tôi đã cố gắng hết sức mà vẫn không thể giữ lại một sự sống?
Tôi từng đọc một lời tâm sự mà mỗi khi nhớ lại, trái tim tôi lại nghẹn ngào:
“Chúng tôi luôn lặng lẽ đứng sau cánh cửa buồng bệnh – không ồn ào, không hào nhoáng – nhưng luôn có mặt đúng lúc khi người bệnh cần.
Chúng tôi không phải là bác sĩ, nhưng là người gần người bệnh nhất, là người chạm vào những vết thương trên cơ thể họ, và cũng là người đầu tiên đến bên, cũng có thể là người cuối cùng tiễn bệnh nhân ra về.
Chúng tôi không cầm dao mổ, nhưng lại là người nắm chặt đôi tay run rẩy của người bệnh khi họ sợ hãi.
Chúng tôi không quyết định sinh tử, nhưng lại là người chứng kiến từng khoảnh khắc mong manh giữa sự sống và cái chết.”
Vâng, chúng tôi bước vào nghề bằng cả trái tim. Chúng tôi tin rằng mình có thể mang lại hy vọng, có thể xoa dịu nỗi đau, có thể góp một phần nhỏ bé để người bệnh được trở về với gia đình. Với chúng tôi, mỗi người bệnh không chỉ là một hồ sơ, một ca điều trị – mà là một cuộc đời, một mái ấm, một niềm hy vọng đang chờ được bảo vệ.
Điều dưỡng là nghề của sự kiên nhẫn đến vô hạn, của lòng bao dung không giới hạn, của trái tim biết lắng nghe và thấu cảm. Niềm hạnh phúc lớn nhất của chúng tôi không phải là danh vọng hay vật chất, mà là nhìn thấy người bệnh dần hồi phục, nở nụ cười trở lại, được trở về trong vòng tay yêu thương của gia đình.
Trong khi mọi người quây quần bên nhau vào những ngày lễ, Tết, chúng tôi vẫn lặng lẽ ở lại bên giường bệnh. Có những lúc chúng tôi bị tổn thương bởi những lời trách móc, bị hiểu lầm, thậm chí bị đối xử không công bằng. Nhưng chúng tôi vẫn ở lại, vẫn tiếp tục chăm sóc – chỉ cần một ánh mắt biết ơn, một lời cảm ơn chân thành cũng đủ để tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi bước tiếp.
Và tôi tin rằng, trong cuộc đời này, sẽ có lúc mỗi người trong chúng ta cảm thấy bình an vì có những người điều dưỡng đang ở bên.
Ngày 27/2 – Ngày Thầy thuốc Việt Nam không chỉ là ngày tôn vinh một nghề, mà còn là dịp để chúng tôi tự nhắc nhở mình về lời thề, về trách nhiệm, về sứ mệnh cao cả: cống hiến trọn đời cho sức khỏe của người khác, dù phải hy sinh không ít niềm vui riêng.
Tôi vô cùng tự hào và biết ơn vì được là một người điều dưỡng – được chọn chăm sóc con người như sứ mệnh thiêng liêng của cuộc đời mình.
Nhân ngày 27/2, xin kính chúc tất cả các nhân viên y tế trên cả nước nói chung và Bệnh viện Đa khoa Sơn Tây nói riêng luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc. Mong rằng chúng ta sẽ luôn được làm việc trong một môi trường đầy yêu thương, tôn trọng và nhân văn, để tiếp tục giữ vững ngọn lửa tận tâm với nghề.



